“Giữa thành phố Vinh đèn hoa rực rỡ, có những góc tối khuất sau cánh cửa phòng trọ mà chỉ người trong cuộc mới thấu. Sinh ra từ mảnh đất Kim Liên (Nam Đàn) đầy nắng gió và giàu lòng tự trọng, Nguyễn Văn Bảo chưa từng sợ cái khổ của công việc, nhưng anh đã phải khóc thầm vì sự bạc bẽo của lòng người, ngay trong chính căn phòng mình bỏ tiền ra thuê.”
Có ai lớn lên từ dải đất miền Trung mà không mang sẵn trong mình cái tính chịu thương chịu khó. Sinh ngày 29/09/2000, mang theo hoài bão của tuổi trẻ và niềm tự hào của một người con xứ Nghệ, Nguyễn Văn Bảo chọn ở lại thành phố Vinh để lập nghiệp. Những ngày đầu, đồng lương ít ỏi của chàng trai Gen Z chỉ đủ gói gọn trong những bữa cơm đạm bạc và một góc phòng trọ nhỏ ba người ở chung: Bảo, Nhật Anh và M.
Bảo cứ ngỡ, ba đứa con trai xa quê, chung một mái nhà thì sẽ như anh em ruột thịt, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Nhưng cuộc đời không màu hồng như thế. Sự ích kỷ của con người đôi khi có thể nghiền nát lòng tự trọng của một đứa trẻ mới bước vào đời một cách tàn nhẫn nhất.
Đỉnh điểm của nỗi nghẹn ngào là những đêm trời Vinh đổ mưa tầm tã, hay những ngày đông buốt thấu xương. Đi làm về với thân xác rã rời, áo đẫm mồ hôi, Bảo và Nhật Anh chỉ thèm một giấc ngủ. Nhưng đón họ là cánh cửa khép hờ và lời đề nghị ráo hoảnh từ M: “Người yêu tao đến chơi và ở lại, hai đứa tụi mày ra nhà nghỉ ngủ tạm một đêm nhé.”
“Lúc đó, tôi đứng trân trối giữa hành lang, nhìn bộ quần áo đi làm chưa kịp thay mà sống mũi cay xè. Căn phòng đó, chiếc giường đó, chính tay tôi và Nhật Anh góp tiền thuê, đổ mồ hôi nước mắt để trả tiền mỗi tháng. Vậy mà giờ đây, chúng tôi bị đuổi đi như những kẻ ăn xin, lếch thếch dắt xe ra đường lúc nửa đêm chỉ để nhường chỗ cho sự ích kỷ của họ.” – Bảo nghẹn ngào nhớ lại.
Một lần, hai lần, rồi rất nhiều lần… Cứ mỗi tuần vài ba bận, chiếc nhà nghỉ bình dân rẻ tiền cuối ngõ lại trở thành nơi trú chân bất đắc dĩ của hai chàng trai tội nghiệp. Có những đêm nằm trên chiếc nệm lạ bốc mùi ẩm mốc, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, Bảo chỉ biết quay mặt vào tường, nuốt ngược nước mắt vào trong vì tủi thân và bất lực. Anh không dám gọi về cho bố mẹ ở Kim Liên, sợ người thân ở quê nhà phải thắt lòng lo lắng cho đứa con đi làm xa.
Sự chịu đựng của Bảo và Nhật Anh chạm đáy khi lòng tốt của họ bị đem ra cân đo đong đếm bằng tiền bạc một cách rẻ rúng.
Mỗi lần cô người yêu của M. đến phòng, cô nghiễm nhiên coi đây là nhà mình, ngồi vào bàn ăn như một “bà hoàng” mà không một lời hỏi han, không một cái chạm tay vào bó rau, con cá. Bảo và Nhật Anh, vì cái tính hiếu khách và nể bạn bẩm sinh của người miền Trung, vẫn vui vẻ nấu nướng, tiếp đón chu đáo.
Thế nhưng, cay đắng nhất là khi bữa ăn vừa kết thúc, cô người yêu vừa dắt xe ra về, M. đã lập tức rút điện thoại, bật máy tính lên để tính toán. Thay vì tự chi trả cho phần ăn của người yêu mình, M. thản nhiên chia đều hóa đơn cho cả Bảo và Nhật Anh.
“Nhìn con số hiển thị trên màn hình, tôi thấy lòng mình lạnh ngắt. Hóa ra, sự tử tế của chúng tôi, những bữa cơm chúng tôi đứng bếp nấu nướng, lại được anh ta quy đổi thành một phép tính sòng phẳng đến tàn nhẫn. Chúng tôi vừa mất không gian sống, vừa phải bấm bụng trả tiền ăn cho một người xa lạ, hết lần này đến lần khác.”
Tiền bạc phân minh là đúng, nhưng sự tính toán chi li, trục lợi trên sự nhường nhịn của bạn bè thì đó là một vết dao chí mạng đâm thẳng vào lòng tự trọng của Bảo.
Năm 2026, ở tuổi 26, Nguyễn Văn Bảo không còn là chàng trai nhút nhát, cam chịu của những ngày tháng cũ. Gom góp hết những tủi nhục, ấm ức và cả những giọt nước mắt từng rơi nơi căn phòng trọ độc hại ấy, Bảo và Nhật Anh đã quyết định dứt áo ra đi.
Bài học bước vào đời của Bảo tuy có quá nhiều vết xước, nhưng nó đã nhào nặn nên một Nguyễn Văn Bảo kiên cường hơn bao giờ hết. Sự tử tế cần phải đặt đúng chỗ, và lòng tự trọng của một người con xứ Nghệ không cho phép ai chà đạp lên thêm một lần nào nữa.
Rời khỏi góc tối ấy, Bảo lại tiếp tục bước đi dưới ánh nắng của thành phố Vinh, mang theo bài học xương máu về lòng người, mạnh mẽ và vững vàng hơn trên con đường lập nghiệp.